Tôi đã bắt đầu cho con học tiếng Anh từ năm bé lên ba và đây là những điều tôi ước mình biết sớm hơn
Suốt một năm trời ròng rã từ khi bé Bột vừa tròn 3 tuổi, tôi tự ép mình với áp lực phải cho con học ngôn ngữ sớm. Tham khảo và áp dụng đủ loại phương pháp, con vẫn không hợp tác, thậm chí từ chối giao tiếp với tôi…
Mẹ Nhi Nhi và bé Bột trong một buổi tối đọc sách – thói quen nhỏ mà thay đổi tất cả.
Hồi Bột được ba tuổi, tôi bắt đầu lo lắng. Xung quanh toàn nghe các mẹ kể con học tiếng Anh từ sớm, tiến bộ vượt bậc. Tôi không muốn con bị bỏ lại nên tôi bắt đầu lao vào tìm trung tâm và đăng kí cho con.
Bột học được hai tháng thì bắt đầu nằng nặc không chịu đi. Bé khóc mỗi sáng thứ Bảy. Tôi dỗ, tôi ép, tôi hứa sẽ mua đồ chơi cũng không ăn thua. Cuối cùng tôi cho nghỉ và tự hỏi mình đã làm gì sai.
Câu đó của con làm tôi dừng lại. Tôi đã chọn lớp học theo tiêu chí của người lớn: giáo viên bản ngữ, giáo trình chuẩn quốc tế mà quên mất con vẫn là một đứa trẻ cần được chạy nhảy, ham vui, ham chơi.
Bột với quyển sách hình yêu thích.
Tôi bắt đầu lại một lần nữa. Lần này, tôi ngừng coi tiếng Anh là một môn học. Mỗi tối trước khi ngủ, tôi đọc sách hình tiếng Anh cho Bột nghe, không yêu cầu con nhớ từ, chỉ đọc thôi. Buổi sáng bật nhạc tiếng Anh khi nấu ăn. Đi siêu thị thì đọc tên hàng hóa cùng nhau.
Vài tháng sau, Bột bắt đầu nhận ra những từ quen. Rồi bắt đầu bắt chước. Rồi tự hỏi “cái này tiếng Anh là gì hả mẹ?”
Lúc Bột bốn tuổi, tôi quyết định cho con thử lại lớp học, nhưng lần này tôi làm khác đi. Tôi dự một buổi học thử trước, ngồi quan sát con trong lớp. Tôi hỏi giáo viên: “Cô thấy con có xu hướng hứng thú học kiểu gì?”
Bột trong buổi học đầu tiên quay trở lại – lần đầu tiên con không khóc khi đến lớp.
Cô giáo nói Bột học tốt nhất khi được đóng vai, được kể chuyện. Từ đó tôi về nhà đặt câu hỏi kiểu khác: “Hôm nay trong lớp con đóng vai gì?” thay vì “Hôm nay con học từ gì?”
Những buổi sáng không có “giờ học”, chỉ có nhạc, sách, và câu hỏi của bé.
Quảng cáo • Tiết lộ
Bột